Chương 18: Giải pháp

1,505 Chữ 16/05/2026 2 lượt xem

Nguồn nước của Đại La địa thực ra không phải bị đầu độc đơn thuần, mà là bị ô nhiễm bởi xác súc vật chết và một loại độc thảo mọc kín ở khe thượng nguồn. 

Sau trận hạn kéo dài nhiều tháng, dòng nước ở khe đá phía Bắc gần như cạn kiệt, nước bị giữ lại giữa những tảng đá lớn không thể lưu thông. Xác gia súc, chuột chết và cả thi thể của vài người dân nhiễm bệnh bị dòng nước cuốn tới mắc kẹt giữa khe. Trải qua nắng nóng và mưa thất thường, nước bắt đầu phân hủy, sinh ra khí độc và dịch bệnh.

Nhưng thứ nguy hiểm nhất lại là “Hàn Tủy Đằng” — một loại dây leo mọc bám đầy hai bên khe đá. Bình thường loại cây này không độc, nhưng khi rễ bị ngâm lâu trong nước tù sẽ tiết ra một loại nhựa gây sốt cao, đau bụng, nôn ra máu. Người khỏe mạnh uống phải chỉ suy yếu vài ngày, nhưng người già yếu và trẻ nhỏ sẽ nhanh chóng mất mạng. Vì nước bị nhiễm độc quá lâu nên cả vùng Đại La địa mới xuất hiện dịch bệnh diện rộng như vậy.

Tần Mộ Dao phát hiện ra điều này khi đi hái thuốc ở thượng nguồn. Nàng nhận ra những người bệnh đều có triệu chứng giống nhau, môi tím nhạt, mạch tượng hỗn loạn, bụng đau quặn và ho ra máu đen. Ban đầu ai cũng cho rằng là ôn dịch, nhưng nàng kiểm tra nước trong túi da của người dân thì phát hiện trong nước có mùi tanh rất nhạt pha lẫn vị đắng lạnh. Đó chính là dấu hiệu của Hàn Tủy Đằng tiết độc.

Thuốc giải không thể chỉ dùng một loại dược liệu là đủ, bởi người dân vừa trúng độc vừa nhiễm bệnh từ nguồn nước bẩn. Tần Mộ Dao đã nghĩ ra một phương thuốc gồm ba phần.

Phần đầu tiên là giải độc. Phải dùng Kim Ngân Hoa, Bạch Truật, Cam Thảo sống và lá Thanh Diệp sắc thành thuốc để thanh nhiệt, giải độc trong máu. Nhưng thứ quan trọng nhất là “Xích Linh căn” — một loại rễ cây mọc trên núi đá cao, cực hiếm, có thể trung hòa độc tính của Hàn Tủy Đằng. Nếu không có Xích Linh căn, dù uống bao nhiêu thuốc người bệnh cũng chỉ kéo dài hơi tàn.

Phần thứ hai là cứu nguồn nước. Phải đốt toàn bộ xác động vật và vật ô nhiễm ở khe đá, tuyệt đối không được chôn gần sông vì mưa sẽ tiếp tục cuốn độc xuống hạ nguồn. Sau đó phải huy động binh lính đào bỏ những tảng đá chắn dòng, khơi thông nước cũ, dẫn nước mới từ nhánh sông phía Tây vào Đại La địa. Đồng thời phải rải vôi sống dọc hai bờ để khử uế.

Phần cuối cùng mới là cứu dân. Người dân nhiều ngày thiếu nước và lương thực nên cơ thể cực kỳ suy yếu, chỉ giải độc thôi vẫn không sống nổi. Cần yêu cầu mở kho lương của quân doanh, phát cháo loãng trước thay vì phát cơm cứng, bởi người bệnh lâu ngày không thể tiêu hóa. Trong cháo phải cho thêm gừng già và muối để giữ mạng. Ngoài ra còn cần điều động thêm ba xe lương từ kinh thành gồm gạo, muối, thuốc chống lạnh và chăn bông. Nếu không, dù dịch bệnh được dập xuống, dân chúng cũng sẽ chết rét và chết đói sau đó.

Điều khó khăn nhất là Đại La địa quá thiếu nhân lực. Muốn khơi thông thượng nguồn cần ít nhất hai trăm binh lính thay phiên đào đá ngày đêm. Nhưng lúc ấy quân lính phần lớn cũng đã kiệt sức vì bệnh và thiếu ăn. 

Tần Mộ Dao nói xong, không gian trở nên im lặng, chỉ còn tiếng củi cháy lách tách. Tần Trì Dạ nheo mắt nhìn nàng, ánh lửa bập bùng chiếu lên gương mặt hai người.

Sau đêm nói chuyện với Tần Mộ Dao bên đống lửa, đại trướng của Thái tử suốt cả đêm không tắt đèn. Ánh sáng vàng mờ xuyên qua lớp vải dày lay động giữa gió lạnh Đại La địa, giống như chút hy vọng cuối cùng còn sót lại giữa vùng đất đã gần mục nát vì dịch bệnh và hạn hán. 

Tần Trì Dạ gần như không nghỉ ngơi. Hắn cho triệu tất cả thái y, quan viên phụ trách lương thảo cùng các tướng lĩnh vào trướng nghị sự ngay trong đêm. Bản đồ Đại La địa được trải rộng trên bàn, bên cạnh là sơ đồ dòng chảy mà Tần Mộ Dao đã tự tay vẽ lại.

Ngón tay thon dài của Tần Trì Dạ chậm rãi đặt lên đoạn khe núi phía Bắc, ánh mắt sâu lạnh nhìn chằm chằm vị trí bị đánh dấu bằng mực đỏ hồi lâu. Hắn thuật lại toàn bộ lời nói của Tần Mộ Dao, sau đó phân phó từng nhiệm vụ cho từng người.

Nhóm thứ nhất do Mặc Tu Hoa dẫn đầu, mang theo hai trăm binh lính lên thượng nguồn phá đá, đào kênh dẫn nước, dựng vách chắn đất theo đúng phương pháp Tần Mộ Dao đưa ra. Nhóm thứ hai phụ trách vận chuyển lương thảo, mở kho cứu tế, nấu cháo phát cho dân. Nhóm cuối cùng do các thái y phối hợp cùng Tần Mộ Dao kiểm tra nguồn nước, sắc thuốc và khống chế dịch bệnh. 

Tần Trì Dạ hạ lệnh đốt toàn bộ xác động vật chết quanh sông, rải vôi sống dọc hai bên bờ để khử uế, người nào dám lén dùng nước bẩn sẽ bị nghiêm trị. Đến tận lúc mọi việc được sắp xếp xong xuôi, trời bên ngoài cũng vừa hửng sáng.