Chương 17: Y thư
Ngoài trướng, màn đêm đã hoàn toàn buông xuống. Gió lạnh thổi qua vùng đất khô cằn, mang theo bụi cát và mùi thuốc đắng lẫn mùi tử khí nhàn nhạt. Doanh trại chìm trong sự yên tĩnh hiếm hoi sau một ngày hỗn loạn, chỉ còn tiếng lửa cháy lách tách và tiếng binh lính tuần tra vọng lại từ xa.
Trước trướng của mình, Tần Mộ Dao đang ngồi bên một đống lửa nhỏ. Ánh lửa đỏ cam bập bùng phản chiếu lên gương mặt thanh tú tái nhợt của nàng, khiến vẻ đẹp ấy vừa mềm mại vừa lạnh lẽo như một bức họa cũ phủ bụi thời gian. Mái tóc đen dài rơi xuống vai, bị gió đêm thổi khẽ lay động.
Nàng ngồi rất yên, ánh mắt nhìn chăm chú vào những tia lửa nhỏ bay lên rồi tan biến giữa bóng tối, giống như đang suy nghĩ điều gì đó rất xa xôi. Xung quanh trại cực kỳ yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng gió quét qua những cọc trướng bằng gỗ khô.
Đúng lúc ấy, một giọng nói trầm thấp vang lên phía sau: “Công chúa.”
Tần Mộ Dao quay đầu. Trong bóng tối phía sau lều, một thân ảnh cao lớn chậm rãi bước ra. Ánh lửa chiếu lên áo giáp đen lạnh lẽo, phản chiếu thành những vệt sáng mờ nhạt. Mặc Tu Hoa đứng đó, sống lưng thẳng tắp như một thanh kiếm chưa bao giờ chịu cong xuống.
“Có chuyện gì?”
Mặc Tu Hoa nhìn nàng vài giây rồi mới thấp giọng đáp: “Thần đến đa tạ công chúa.”
Tần Mộ Dao hơi nhướng mày nhìn hắn. Mặc Tu Hoa cụp mắt xuống, giọng nói trầm thấp hơn: “Lần trước nếu không có công chúa thần e rằng đã không còn mạng mà trở về.”
Mặc Tu Hoa dừng một chút, ánh mắt lướt qua gương mặt tái nhợt của Tần Mộ dao: “Lại còn khiến công chúa bị thương vì thần, thần xin tạ tội.”
Ánh lửa khẽ lay động trong đôi mắt Tần Mộ Dao, nàng im lặng nhìn ngọn lửa trước mặt rất lâu rồi mới nhàn nhạt nói: “Không cần, chỉ là tiện tay thôi, Mặc tướng quân không cần để trong lòng.”
Mặc Tu Hoa nhìn Tần Mộ Dao, đôi môi khẽ động như muốn nói gì đó, cuối cùng vẫn im lặng. Một lúc sau, hắn mới lấy từ trong người ra một quyển sách cũ. Bìa sách đã sờn mép, giấy bên trong ngả vàng theo năm tháng, hiển nhiên đã được giữ gìn rất lâu. Hắn đưa quyển sách tới trước mặt nàng.
“Thần không có gì quý giá để tạ ơn. Thúc thúc thần từng học y thuật, trước khi tới Đại La địa, thần đã xin ông ấy vài quyển y thư, có lẽ sẽ giúp được công chúa.”
Tần Mộ Dao cúi mắt nhìn quyển sách trong tay Mặc Tu Hoa, ánh lửa phản chiếu lên những dòng chữ cổ đã phai màu theo năm tháng. Nàng không từ chối, đầu ngón tay trắng lạnh khẽ lật vài trang giấy, trong mắt thoáng hiện lên chút dao động rất nhạt. Đó là một quyển y thư cổ cực kỳ hiếm gặp.
“Đa tạ.”
Đúng lúc ấy, một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau: “Tần Mộ Dao.”
Hai người đồng thời quay đầu lại. Tần Trì Dạ đang đứng cách đó không xa. Hắn mặc áo choàng đen mỏng, ánh lửa hắt lên gương mặt lạnh lùng mệt mỏi, khiến đôi mắt càng trở nên sâu tối.
Mặc Tu Hoa lập tức cúi người hành lễ: “Thái tử điện hạ.”
Tần Trì Dạ không đáp, chỉ lặng lẽ liếc nhìn quyển sách trong tay Tần Mộ Dao rồi nhìn sang Mặc Tu Hoa. Một lát sau, hắn mới khẽ phất tay. Mặc Tu Hoa hiểu ý, cúi đầu lui xuống. Trước khi rời đi, hắn khẽ nhìn Tần Mộ Dao một cái rồi mới xoay người biến mất trong bóng tối. Gió đêm lại thổi qua, làm ánh lửa trước mặt lay động dữ dội.
Tần Trì Dạ chậm rãi bước tới ngồi xuống bên cạnh Tần Mộ Dao. Khoảng cách giữa hai người rất gần. Tần Trì Dạ nhìn đống lửa trước mặt, cười nhạt một tiếng: “Muội gần đây bận rộn quá rồi, người dân Đại La kính trọng muội hơn cả ta.”
Tần Trì Dạ nghiêng đầu nhìn nàng, giọng nói nửa đùa nửa thật nhưng đáy mắt lại chẳng hề có ý cười: “Hay là muội thay ta làm Thái tử đi được không?”
Tần Mộ Dao không hưởng ứng câu đùa của hắn, chỉ lặng lẽ nhìn ngọn lửa đang cháy. Tần Trì Dạ nhìn nghiêng gương mặt nàng một lúc rồi khẽ thở dài, chống tay lên trán, vẻ mệt mỏi lần đầu tiên hiện rõ không che giấu nữa.
“Mộ Dao, muội biết không, chuyện ở Đại La thật phiền phức.”
Ánh lửa đỏ cam phản chiếu trong đôi mắt đen sâu thẳm của Tần Trì Dạ, lay động thành một thứ cảm xúc hỗn độn khó gọi tên. Tần Trì Dạ chưa từng bộc lộ cảm xúc ra ngoài, nhưng trước mặt Tần Mộ Dao, hắn lại vô thức để lộ ra sự yếu đuối mà không có bất cứ ai nhìn thấy.
Một lúc rất lâu sau, Tần Mộ Dao mới chậm rãi mở miệng: “Hôm trước khi ta đi hái thuốc, ta đã kiểm tra thượng nguồn.”
Tần Trì Dạ lập tức quay đầu nhìn nàng. Tần Mộ Dao nhìn vào ngọn lửa trước mặt, hàng mi dài khẽ rung lên dưới ánh sáng lập lòe: “Dòng nước chính đã bị ô nhiễm rồi.”
Đúng lúc ấy một tiếng gọi khẽ vang lên: “Công chúa.”
Tần Mộ Dao quay đầu. Trong bóng tối phía sau trướng, một bóng người cao lớn bước ra, ánh lửa chiếu lên gương mặt quen thuộc. Mặc Tu Hoa vẫn mặc áo giáp đen, thân hình cao lớn vững vàng như một bức tường.
“Có chuyện gì?”
Mặc Tu Hoa đứng trước mặt Tần Mộ Dao: “Thần đến đa tạ công chúa.”
Tần Mộ Dao khẽ nhướng mày.
Mặc Tu Hoa nói tiếp: “Lần trước nếu không có công chúa, thần e rằng đã khó giữ được tính mạng, khiến công chúa tổn thương, thần xin tạ lỗi với người.”
Tần Mộ Dao nhìn vào ngọn lửa: “Không có gì, chỉ là tiện tay thôi, Mặc tướng quân không cần để trong lòng.”
Mặc Tu Hoa im lặng một lát, sau đó lấy ra một cuốn sách cũ, bìa sách hơi sờn.
Hắn đưa tới trước mặt nàng: “Thần không có gì quý giá để tạ ơn. Thúc thúc thần từng học y, thần đã xin ông ấy vài quyển sách. Hy vọng có thể giúp công chúa.”
Tần Mộ Dao nhìn cuốn sách qua ánh lửa bập bùng, nàng không từ chối, ngón tay trắng khẽ lật vài trang. Đó là một quyển y thư khá cổ.
“Đa tạ.”
Mặc Tu Hoa nhìn nàng dường như muốn nói gì đó. Đúng lúc ấy, một giọng nói trầm thấp vang lên phía sau.
“Tần Mộ Dao.” Hai người cùng quay đầu nhìn Tần Trì Dạ đang đứng cách đó không xa.
Mặc Tu Hoa lập tức hành lễ: “Thái tử điện hạ.”
Tần Trì Dạ khẽ liếc nhìn Mặc Tu Hoa rồi vẫy tay. Mặc Tu Hoa cúi đầu cáo lui. Tần Trì Dạ bước đến ngồi xuống bên cạnh Tần Mộ Dao.
“Muội gần đây bận rộn quá, người dân còn kính trọng muội hơn cả ta, hay là muội thay ta làm Thái tử đi được không?”
Tần Mộ Dao im lặng.
Tần Trì Dạ thở dài, chống tay lên trán: “Mộ Dao, chuyện ở Đại La thật phiền phức.”
Ánh lửa bập bùng phản chiếu trong đôi mắt của Tần Trì Dạ.
Một lúc lâu, Tần Mộ Dao mới khẽ mở miệng: “Hôm trước khi ta đi hái thuốc, ta đã kiểm tra nguồn nước ở thượng nguồn, dòng nước chính đang bị ô nhiễm.”
Tần Trì Dạ nheo mắt.