Chương 16: Lời cảm ơn

1,325 Chữ 16/05/2026 2 lượt xem

Những ngày sau đó, Đại La địa dường như chìm hẳn vào một bầu không khí u ám không lối thoát. Mặt đất nứt nẻ, những khe nứt dài chạy ngoằn ngoèo khắp cánh đồng khô cằn như những vết thương xấu xí trên da thịt vùng đất này. Bầu trời ngày nào cũng xám xịt, mây dày đặc nhưng không một giọt mưa rơi xuống.

Những con sông nhỏ vốn chảy qua Đại La địa giờ đây chỉ còn lại dòng nước đục ngầu, chảy chậm chạp như sắp cạn. Không khí ẩm thấp, hôi tanh, mùi bệnh tật và mùi đất mục trộn lẫn khiến người ta cảm thấy nghẹt thở. Người dân ngày càng ốm yếu hơn, những cơn dịch nhỏ bắt đầu lan ra trong làng. Có người ho ra máu, cũng có người sốt cao nằm liệt giường.

Trong những ngày ấy, Tần Mộ Dao hầu như không nghỉ ngơi.

Buổi sáng, nàng đứng trước trướng phát lương thực, những bát cháo nóng được múc ra liên tục. Người dân xếp hàng dài trong im lặng. Khi trời lên cao, nàng lại theo thái y đi khắp các con hẻm. Những con hẻm tối tăm, ẩm thấp, nước bẩn đọng thành từng vũng. Nàng cúi xuống bắt mạch cho người bệnh, ánh mắt nàng bình tĩnh nhưng nghiêm túc.

“Bệnh này là do nước bẩn, phải đun sôi nước trước khi uống.”

Có lúc nàng còn tự tay sắc thuốc. Những ngón tay trắng mảnh của nàng thoăn thoắt phân loại dược liệu. Mùi thuốc đắng lan khắp trướng nhỏ, binh lính và thái y đứng bên cạnh nhìn nàng với ánh mắt vừa kính phục vừa ngạc nhiên. Một vị công chúa lại có thể kiên nhẫn ngồi giữa đám bệnh nhân nghèo khổ như vậy.

Trong đại trướng lúc này, không khí nặng nề đến mức khiến người ta gần như không thở nổi. Ánh đèn dầu treo hai bên lay động theo từng cơn gió lạnh lùa qua khe vải, hắt xuống mặt bàn một thứ ánh sáng vàng úa mỏi mệt. Trên bàn dài đặt giữa trướng là tấm bản đồ Đại La địa đã bị trải ra đến nhăn nhúm, những ký hiệu đỏ đen chằng chịt như từng vết thương loang lổ trên vùng đất đang hấp hối. 

Tần Trì Dạ ngồi ở vị trí chủ tọa, thân áo đen gần như hòa hẳn vào bóng tối phía sau lưng. Hắn chống một tay lên trán, ánh mắt lạnh lẽo dừng trên bản đồ hồi lâu không nói. 

Dưới trướng, vài vị quan cùng tướng lĩnh đứng thành hai hàng, sắc mặt ai nấy đều khó coi. Một vị quan lớn tuổi cúi đầu mở lời trước, giọng nói khàn đặc vì nhiều ngày không nghỉ ngơi: “Thái tử điện hạ, nếu tình hình tiếp tục kéo dài như vậy, số lương thực còn lại nhiều nhất chỉ đủ chống đỡ nửa tháng.” 

Một người khác lập tức tiếp lời, vẻ mặt nặng nề: “Người dân Đại La địa quá đông, dịch bệnh lại lan nhanh. Chúng thần đã giảm khẩu phần của binh lính, nhưng vẫn không đủ.” 

“Thuộc hạ đã phái người đi dò xét quanh vùng suốt ba ngày, nhưng tất cả giếng nước đều khô cạn, chỗ có nước thì dân uống vào đều phát bệnh.” 

Trong đại trướng lập tức rơi vào yên lặng. Không ai dám nói thêm nữa bởi tất cả mọi cách có thể nghĩ tới dường như đều đã đi vào ngõ cụt. 

Đại La địa giống như một cái hố sâu mục nát, đang từng chút kéo tất cả xuống cùng. Tần Trì Dạ chậm rãi nhắm mắt lại, đầu ngón tay day nhẹ giữa mi tâm đang âm ỉ đau nhức. Mấy ngày nay hắn gần như không ngủ. Hết dịch bệnh, rồi thiếu lương thực, giờ đến cả nguồn nước cũng xảy ra vấn đề. Mỗi một chuyện đều đủ khiến triều đình chấn động. 

Nhưng thứ khiến hắn thấy mệt mỏi nhất lại không phải đám quan viên đang hoảng loạn này, mà là cảm giác bất lực lần đầu tiên xuất hiện rõ ràng đến vậy trong lòng. Hắn tận mắt nhìn từng người dân chết đi vì đói rét và bệnh tật, nhìn cả vùng đất dần biến thành địa ngục, hắn mới nhận ra bản thân cũng có lúc vô lực như thế. 

Một lúc rất lâu sau, Tần Trì Dạ mới mở mắt ra. Đôi mắt đen sâu thẳm ấy lúc này lạnh đến đáng sợ: “Tiếp tục tìm.” 

Giọng Tần Trì Dạ trầm thấp vang lên giữa đại trướng yên tĩnh: “Dù phải đào ba thước đất cũng phải tìm được nguồn nước sạch.” 

“Vâng.” Mọi người cúi đầu nhận lệnh, nhưng vẻ mặt vẫn không giấu được sự nặng nề. 

Sau khi đám người lui ra, đại trướng lập tức trở nên trống trải. Tần Trì Dạ vẫn ngồi yên bên bàn rất lâu, ánh mắt dừng trên bản đồ Đại La địa, nhưng tâm trí lại không biết đã trôi về đâu.